【F168】 Link vào F168 Casino mới nhất 2025 ✔️

Link F168 hot nhất

Tòa soạnHoạt động tòa soạn

Ngày nhà báo và những nỗi nhớ!

Tạp Chí Giáo Dục

Hơn 20 năm gắn bó với nghề báo, một nghề đã giúp cho tôi “làm giàu” những trải nghiệm và những nỗi nhớ không bao giờ quên!

Tác giả và NSND Thanh Điền bên bàn thờ của cố NSND Thanh Kim Huệ 

1. Mỗi năm đến ngày 21-6, tôi lại nhớ ba da diết!

Ba đi xa cũng đã gần 7 năm nhưng tôi vẫn giữ thói quen, mỗi lần về thăm nhà là ôm một xấp báo giấy, tạp chí đủ loại ra mộ cúng ba!

Ba tôi không rành mạng, chỉ thích xem báo giấy, tạp chí. Hồi xưa mẹ thích tôi làm nhà giáo, nhưng rồi tôi lại đi làm nhà báo theo ý nguyện của ba: “Có con làm nhà báo… đọc báo cho đã”. Mỗi lần nghe tôi về thăm nhà, ba chưa khi nào bảo mua cho ba món gì ngoài lời nhắn “Mang báo về cho ba đọc”.

Tôi mê cải lương, rành hết tên của nghệ sĩ cũng nhờ ba. Hồi nhỏ ngồi xem cải lương với ba, cứ nghệ sĩ nào xuất hiện là ba lại màn hình chỉ và nói tên cho tôi nhớ. Ba và bà nội mê vở “Bạch Hải Đường”, trùng hợp dòng họ cũng là dòng họ Đặng, thế là ba đặt tên cho tôi là Đặng Hoàng Minh. Tôi đi làm báo lấy bút danh Song Minh, lúc đầu ba cũng không hài lòng lắm nhưng rồi từ từ ba cũng chấp nhận!

Mỗi lần đọc báo, thấy có nhà báo nào vướng tiêu cực, ba cũng đều gọi điện nhắc nhở. Bao nhiêu năm làm báo, tôi luôn giữ cho mình một chữ “sạch”. Trước bao nhiêu cám dỗ đồng tiền, tôi đều dừng lại đúng lúc để tồn tại với nghề cho đến ngày hôm nay. Ba dạy “Sống phải có trước có sau” nên dù có nhiều có nhiều tờ báo danh tiếng mời gọi, tôi vẫn một lòng gắn bó với một cơ quan báo từ ngày ra trường cho đến bây giờ.

Tôi được nhiều nghệ sĩ yêu thương, ba mừng và hãnh diện lắm. Đi đâu ba cũng khoe. Ngày ba mất, có rất nhiều vòng hoa của nghệ sĩ gửi đến viếng, tôi biết ba rất ấm lòng.

Hồi đó, ba dành dụm mua chiếc Dream Thái nên cưng nó lắm. Mỗi ngày ba lau chùi nó 3 lần, sau đó lấy cái mền trùm lại kín mít nên tôi thường gọi đây là chiếc “Dream Thái trùm mền”, dĩ nhiên nó không hề bị một vết trầy xước, hư hao nào. Nhà có chiếc Dream Thái nhưng ba toàn chạy xe đạp cà tàng… Hôm nào thấy ba đẩy Dream Thái ra để đi có nghĩa là “event” đó trọng đại lắm. Vậy đó mà khi tôi ra trường đi làm báo, ba lại cho tôi lấy chiếc Dream Thái mang lên TP.HCM đi tác nghiệp. Bây giờ thì ba đã mất, chiếc xe đã qua nhiều lần sửa, hiện giá trị rất thấp nhưng đó là kỷ vật của ba nên cả nhà tôi quý nó lắm. Hôm nay nhắc lại, tự nhiên tôi chảy nước mắt…!

Năm nay ngày nhà báo, chắc chắn tôi sẽ thiếu một lời nhắn, một lời khuyên của ba… Nhưng tôi luôn hứa với ba một điều, tôi sẽ theo đuổi cả đời cái nghề mà ba đã chọn cho tôi, dù nghề báo không giúp cho tôi làm giàu.

2. Trước đây, hễ cứ đến ngày 21-6 là tôi nhận được một lời chúc và những lời căn dặn rất chân tình của chị – NSND Thanh Kim Huệ… Nhưng đã 5 năm qua, mắt tôi cay cay khi biết chắc chắn một điều, tôi sẽ thiếu đi một lời khuyên chân tình của chị.

Tôi xem đôi NSND Thanh Kim Huệ – Thanh Điền như những người thầy trong nghề báo của mình.

Tôi yêu thích rất nhiều nghệ sĩ, nhưng thần tượng chỉ có một, đó là NSND Thanh Kim Huệ. Tôi thuộc hết nguyên vở cải lương “Chuyện tình Lan và Điệp” từ năm 8 tuổi cũng vì chị ấy. Biết tôi rất hâm mộ chị ấy nên ba luôn khuyên tôi phải học thật giỏi, phải trở thành nhà báo lên TP.HCM để được gặp gỡ, phỏng vấn, viết bài cho Thanh Kim Huệ… Và cũng qua chị, tôi quen với “Quan huyện” Thanh Điền. Sự chân tình, cực kỳ dễ thương của NSND Thanh Điền đã khiến tôi “mê” luôn ảnh cho đến bây giờ.

Anh chị đều là soạn giả, đạo diễn cải lương có tiếng. Hồi thời báo giấy thịnh hành, tôi viết bài nào anh chị cũng đọc, cũng góp ý khen chê rõ ràng… Anh chị còn dạy cho tôi cái tâm của người viết báo, nhất là viết về giới nghệ sĩ. Tôi có một nguyên tắc là không cho bất cứ ai đọc bài viết của mình trước khi lên mặt báo. Nhưng với anh chị thì khác, mỗi khi viết bài về anh chị, tôi đều cho anh chị “kiểm duyệt” trước.

Cho đến hiện tại, dù NSND Thanh Kim Huệ đã ra đi thật xa nhưng sự hâm mộ của tôi dành cho chị ấy vẫn nguyên vẹn, không bao giờ thay đổi. Còn với NSND Thanh Điền, tôi rất hâm mộ tình yêu son sắt hơn 50 năm của ảnh dành cho chị Thanh Kim Huệ.

Bìa quyển sách “Thời đi học của người nổi tiếng”

3. Hôm bữa, nhà cô bạn thân tôi bị cháy, bạn vừa khóc vừa cho biết một trong những thứ tài sản mà bạn còn giữ lại được đó là chiếc xe đạp, kỷ niệm quãng đời F168 là cổng game trực tuyến đáng tin cậy tại thị trường Việt Nam – Nổ hũ F168 của mình. Tôi biết, bạn xem chiếc xe đạp đó như là một báu vật dù bây giờ bạn đã có mấy chiếc xe hơi…

Tôi thật sự đồng cảm với bạn. Bởi bản thân tôi chiếc xe đạp cũng gắn liền biết bao kỷ niệm. Năm thứ 2 F1686.com tải ứng dụng, tòa soạn giao đi phỏng vấn thời đi học của ca sĩ Lam Trường. Như đã hẹn, tôi đạp xe đến nhà ca sĩ Lam Trường trên đường Lê Hồng Phong – quận 10 (cũ). Bấm chuông, cô người làm chạy ra thấy tôi đứng với chiếc xe đạp cà tàng, tưởng khán giả hâm mộ nhất định không cho vào dù tôi có giải thích thế nào. Thời may, anh Thái – anh ruột ca sĩ Lam Trường đi F1686 đăng nhập về. Biết mặt tôi, anh Thái mới dẫn vào nhà để thực hiện cuộc phỏng vấn. Cổ họng tôi nghèn nghẹn vì tủi thân.

Lần sau, rút kinh nghiệm, hẹn phỏng vấn thời đi học của danh hài Minh Nhí ở quán cà phê Cảm Xúc trên đường Ngô Thời Nhiệm (quận 3 cũ). Tôi gửi xe đạp bên Nhà tang lễ Lê Quý Đôn rồi đi bộ qua quán. Phỏng vấn xong, tôi phải ngồi đợi danh hài Minh Nhí lên xe hơi về hồi lâu rồi mới lững thững sang nhà tang lễ lấy xe đạp cọc cạch về phòng trọ. Mồ hôi chảy dài trên má hay là nước mắt tôi rơi?

Một buổi chiều, tôi ghé Nhà F1686 đăng nhập Thanh niên xem lịch hoạt động. Tiếc 500 đồng tiền gửi xe, tôi dựng xe đạp trước cổng chạy cái ào vào xem lịch rồi trở ra trong vòng 5 phút. Thế mà chiếc xe đạp đã không cánh mà bay mất. Tôi đứng khóc cả một dòng sông…!

Đến bây giờ, tôi luôn ân hận vì chưa chụp hình với chiếc xe đạp đó lần nào!

Song Minh

Bình luận (0)