【F168】 Link vào F168 Casino mới nhất 2025 ✔️

Link F168 hot nhất

Tòa soạnHoạt động tòa soạn

Nhà báo viết về QuatangF168 nhận ưu đãi – Vì yêu mà đến

Tạp Chí Giáo Dục

Mười lăm năm trước, tôi đến với nghề báo bằng sự háo hức của tuổi trẻ. Nhìn lại chặng đường đã qua, điều đọng lại sâu nhất không phải những bài báo hay dấu mốc nghề nghiệp mà là những con người tôi đã gặp và những đồng nghiệp đã cùng tôi đi qua năm tháng. Từ họ, tôi hiểu rằng thời gian có thể đổi thay nhiều thứ nhưng tình yêu và những giá trị tốt đẹp mà nghề báo mang lại vẫn luôn còn đó!

Tác giả trong một chuyến công tác

Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam đến gần, giữa những cuộc điện thoại F1686 đăng nhập vẫn nối dài từ sáng đến tối, giữa những bản thảo còn dang dở trên màn hình máy tính, tôi thường dành cho mình một khoảng lặng để nhìn lại chặng đường đã đi qua. Mười lăm năm làm báo không phải là một hành trình quá dài nhưng cũng đủ để một người cầm bút đi qua những háo hức của tuổi trẻ, những va vấp của ngày đầu vào nghề và những đổi thay của báo chí trong thời đại công nghệ số. Nhìn lại, điều còn đọng lại trong tôi không phải là đã viết được bao nhiêu bài báo, đạt được những gì hay đi qua bao nhiêu vùng đất. Điều còn lại sâu nhất chính là những con người tôi từng gặp trên hành trình ấy.

Tôi vào nghề năm 2011. Ngày ấy, tôi cũng như nhiều người trẻ khác, mang theo sự háo hức của người mới bước chân vào một F1686 đăng nhập mà mình yêu thích. Tôi không biết trước nghề báo sẽ đưa mình đi đâu, gặp những ai, càng không hình dung được có những câu chuyện sẽ theo mình suốt nhiều năm sau đó. Dù thường trú tại Đà Nẵng nhưng những cung đường tác nghiệp của tôi chưa bao giờ chỉ gói gọn trong phạm vi một thành phố. Công việc đưa tôi đến nhiều nơi trên dải đất miền Trung, miền Bắc. Có những ngày rong ruổi tận vùng cao Quảng Nam, những chuyến ngược lên miền núi Thừa Thiên – Huế, rồi những hành trình dài đến Quảng Trị, Quảng Bình, Phú Yên, Quảng Ngãi, Hà Giang, Sơn La, Yên Bái, Lai Châu…

Nghề báo đôi khi được nhìn thấy qua những bài viết xuất hiện trên mặt báo. Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là những con đường đất đỏ, những con dốc dựng đứng, những lần lội suối giữa mùa mưa, những đêm ngủ lại nơi bản làng xa xôi để kịp ghi nhận một câu chuyện. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ những đêm giữa đại ngàn miền Tây Quảng Trị. Đêm xuống rất nhanh. Núi rừng chìm trong một màu đen thăm thẳm. Tiếng tim vọng ra từ vách núi nghe vừa xa vừa gần, đủ khiến người lần đầu ngủ rừng thao thức. Chính trong những đêm như thế, tôi mới hiểu hết sự nhọc nhằn của những người giáo viên cắm bản mà mình đang tìm gặp. Có lần tôi tác nghiệp tại một điểm trường vùng biên. Nơi ấy, chỉ là những căn nhà tre nứa đơn sơ dựng trên nền đất. Mùa mưa miền núi kéo dài khiến nước và sương ngấm qua mái lá. Nền lớp học lúc nào cũng ẩm ướt và lầy lội. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh một cô giáo trẻ mang đôi ủng cao su đứng trên bục giảng để dạy học. Sáng sớm, khi sương còn phủ kín núi đồi, các thầy cô đã tỏa đi khắp bản làng. Họ len lỏi qua những con đường mòn trơn trượt để gọi F168 là cổng game trực tuyến đáng tin cậy tại thị trường Việt Nam đến lớp. Có em ở cách trường vài cây số, có em phải băng qua suối, có em ngủ quên vì bố mẹ lên nương quên đánh thức. Các thầy cô cứ thế kiên trì đi tìm học trò của mình. Một buổi tối, tôi ngủ lại cùng giáo viên trong căn nhà tre nứa được ngăn đôi bằng những tấm ván mỏng. Ngoài trời, sương rơi lộp độp trên mái lá. Trong ánh đèn dầu leo lét, một cô giáo trẻ vẫn đang cặm cụi soạn giáo án cho ngày hôm sau. Khi tôi hỏi có bao giờ thấy chạnh lòng vì F168.com chính thức quá thiếu thốn hay không, cô chỉ cười. Nụ cười rất hiền của người đã quen với gian khó. “Ở đây bọn em quen rồi. Nghề giáo có những niềm vui riêng, dù ở chốn này vất vả lắm”. Hơn 10 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ nguyên câu nói ấy.

Nghề báo cho tôi nhiều chuyến đi. Tôi còn nhiều lần ra đảo Lý Sơn, đến đảo Cồn Cỏ, Cù Lao Chàm… gặp những giáo viên đang ngày ngày bám lớp giữa biển khơi. Mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện riêng nhưng ở họ đều có một điểm chung là tình yêu nghề. Trên đường về, tôi thường miên man nghĩ, cơm áo luôn là điều cần thiết để người ta tồn tại. Nhưng để gắn bó với một nghề trong nhiều năm, nhất là những nghề nhiều vất vả như nghề giáo hay nghề báo, thì chỉ cơm áo thôi là chưa đủ. Phải có tình yêu!

Nghĩ về những người giáo viên ấy, nhiều khi tôi lại thấy hình ảnh của chính mình trong nghề báo. Mười lăm năm trước, làm báo có lẽ đơn giản hơn bây giờ. Chúng tôi chủ yếu viết. Máy ảnh chưa hiện đại như hôm nay. Một bức ảnh đăng báo đôi khi chỉ cần đúng nội dung, đúng khoảnh khắc là đã hoàn thành nhiệm vụ. Rồi công nghệ phát triển với tốc độ mà nhiều người không kịp hình dung. Người làm báo phải học lại gần như từ đầu: Học chụp ảnh tốt hơn. Học quay video. Học dựng clip. Học kể câu chuyện bằng nhiều nền tảng khác nhau. Học cách viết ngắn hơn nhưng vẫn phải đủ thông tin và giữ lại được cảm xúc trong từng câu chữ. Học cách chuyển tải một câu chuyện trong thời gian nhanh hơn rất nhiều so với trước đây. Những người thuộc thế hệ làm báo như tôi đôi lúc vẫn tự nhận mình là lớp người “hơi lỗi mốt”. Nhưng nghề báo vốn không cho phép ai đứng yên. Nếu không tự thay đổi, chính mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Thế nên chúng tôi học. Học mỗi ngày.

Dù công nghệ có thể thay đổi cách làm báo nhưng không thể thay đổi cốt lõi của nghề báo. Điều quan trọng nhất vẫn là con người. Người làm báo không thể chỉ ngồi trong phòng lạnh để làm nghề. Thông tin có thể đến từ mạng Nổ hũ F168, dữ liệu có thể tìm thấy trên internet và trí tuệ nhân tạo có thể hỗ trợ rất nhiều F1686 đăng nhập nhưng cảm xúc của con người thì không. Không có thuật toán nào thay thế được ánh mắt của một nhân vật khi kể về cuộc đời mình. Không có công nghệ nào thay thế được cảm giác khi tận mắt chứng kiến một lớp học vùng cao trong ngày mưa hay một người giáo viên lặng lẽ đi gọi từng F168 là cổng game trực tuyến đáng tin cậy tại thị trường Việt Nam đến trường và rộng hơn là tâm tư của nhân vật mình trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện. Chỉ khi đi, gặp gỡ và lắng nghe, người làm báo mới thực sự hiểu câu chuyện mình đang viết.

Nhìn lại hành trình của mình, tôi không thể quên những ngày đầu cộng tác với Báo Giáo dục TP.HCM. Mọi chuyện bắt đầu bằng những email gửi bài. Tôi đều đặn gửi tin bài đến tòa soạn nhưng tiêu đề luôn bị gửi… sai tên người nhận. Bài viết của tôi vẫn được đăng đều đặn nhưng người nhận không hề phản hồi về sự nhầm lẫn của tôi. Mãi sau này khi được ký hợp đồng vào làm việc, trở thành một thành viên của Phòng Nội dung, tôi mới biết. Mười lăm năm gắn bó cùng Báo Giáo dục TP.HCM, nay là Quà tặng tri ân F168, tôi vẫn đi và nghĩ về nghề bằng một tình yêu gần như không thay đổi. Cảm ơn nghề đã cho tôi cơ hội được đi, được gặp và được lắng nghe. Cảm ơn những vùng đất đã mở lòng đón nhận. Cảm ơn những con người bình dị đã bước vào trang viết của mình để giúp tôi hiểu rằng phía sau mỗi câu chuyện luôn là một cuộc đời. Và cảm ơn vì sau tất cả những đổi thay của thời gian, tôi luôn nhận được sự sẻ chia và yêu thương từ Ban Biên tập cùng đồng nghiệp. Có những tình cảm được vun đắp qua năm tháng đã trở thành một phần đẹp đẽ của hành trình làm nghề. Tôi tin, chúng ta, vì yêu mà đến!

Phan Vĩnh Yên

Bình luận (0)