【F168】 Link vào F168 Casino mới nhất 2025 ✔️

Link F168 hot nhất

Tòa soạnHoạt động tòa soạn

Những câu chuyện liên quan báo chí trong “ Ván bài lật ngửa”

Tạp Chí Giáo Dục

Phóng viên viết bài tại một cuộc họp (ảnh minh họa). Ảnh: N.Trinh

1.Tiểu thuyết “Ván bài lật ngửa” (tên gốc “Giữa biển giáo rừng gươm”) của nhà văn Nguyễn Trương Thiên Lý (tức Trần Bạch Đằng) không chỉ là tác phẩm tình báo kinh điển mà còn là bức tranh sống động về vai trò của báo chí trong cuộc đấu tranh chính trị – tư tưởng tại miền Nam những năm 1954-1965. Là một nhà báo cách mạng dày dạn kinh nghiệm, tác giả đã khéo léo lồng ghép nhiều câu chuyện đặc sắc liên quan đến báo chí, biến nó thành vũ khí sắc bén, công cụ ngụy trang và kênh phân tích tình hình của nhân vật chính Nguyễn Thành Luân.

Một trong những câu chuyện ấn tượng nhất là việc Nguyễn Thành Luân sử dụng báo chí như “cửa sổ” để nắm bắt và phân tích tình hình chính quyền Ngô Đình Diệm. Ngay sau khi trở về miền Nam theo Hiệp định Genève, Luân thường xuyên mua và đọc kỹ các tờ báo Sài Gòn như Tiếng Chuông, Tân Á. Có đoạn miêu tả chi tiết Luân ngồi cà phê, lật giở trang báo với những tít lớn về “Giáo sư Ngô Ngọc Đối từ chức”, “Bộ trưởng Phạm Duy Khiêm được bổ nhiệm” hay tin về Thiếu tướng Nguyễn Văn Vỹ… Qua những mẩu tin khô khan ấy, Luân nhanh chóng nhận ra sự hỗn loạn, chia rẽ nội bộ và chính sách đàn áp phong trào hòa bình của chính quyền. Báo chí không chỉ cung cấp thông tin mà còn giúp anh điều chỉnh kế hoạch hoạt động ngầm.

Câu chuyện đặc sắc khác là vai trò tùy viên báo chí (press attaché) của Luân tại sứ quán Việt Nam Cộng hòa ở Mỹ. Đây là vỏ bọc hoàn hảo cho phép anh tiếp xúc giới truyền thông quốc tế, xử lý thông cáo báo chí và lan tỏa thông tin có lợi cho cách mạng. Tiểu thuyết kể chi tiết những buổi họp báo, soạn thảo thông cáo đính chính, đối phó với phóng viên phương Tây đặt câu hỏi sắc bén về tình hình chính trị Sài Gòn… Luân đã khéo léo biến vị trí này thành “mặt trận” đấu tranh chính trị, vừa che giấu thân phận vừa thu thập tin tình báo quan trọng.

2.Báo chí quốc tế cũng xuất hiện trong những tình tiết gây bất ngờ. Có câu chuyện về các bài báo của phóng viên Helen Fanfani trên Financial Affairs. Trong một số trường hợp, Bộ Thông tin Sài Gòn vội ra thông cáo bác bỏ “luận điệu gây hiểu lầm” (chẳng hạn trong vụ đàn áp Phật giáo năm 1963). Những chi tiết này tái hiện chân thực cơ chế kiểm soát báo chí khắt khe của chính quyền Diệm – Nhu và vai trò của CIA trong việc định hướng dư luận.

Về Helen Fanfani và Financial Affairs, chúng ta có thể đọc đoạn trao đổi của Nguyễn Thành Luân với cô phóng viên người Mỹ trong lần đầu tiên hai người gặp nhau: “Tôi thích Financial Affairs, vì nói cho cùng, cái gì cũng là tài chính cả… Tiếp xúc với Financial Affairs là tiếp cận nơi quyền lực tối cao của nước Mỹ… Rõ ràng, không phải vô cớ mà Ban biên tập phái cô đến Tây Ninh, nơi chẳng có lấy một bóng dáng nào của vấn đề tiền nong”. Chỉ đoạn đó mang hàm ý sâu sắc cho cả quá trình can thiệp của Mỹ vào Việt Nam: cái gì cũng là tài chính, tức là cái gì cũng là tiền!

Trong tiểu thuyết, Fanfani là một nhà báo nhạy bén. Ngày 22-2-1957, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm bị ám sát tại Buôn Ma Thuột, thì ngay lập tức, Fanfani đã có bài viết gửi về Mỹ: “Một sự việc gây bàng hoàng trong dư luận Nam Việt Nam, nhưng lại là điều chờ đón của một số giới am hiểu tình hình chính trị xứ nầy: Tổng thống Ngô Đình Diệm bị ám sát hụt. (…) Phủ Tổng thống cho ra một thông cáo báo chí xác nhận lập tức hung thủ Phúc, tòng sự ở Ty công dân vụ tỉnh Tây Ninh, nghĩa là một nhân viên chính phủ. Thông cáo thiếu thận trọng vì thảng thốt – điều này ít khi xảy ra với những cái đầu lạnh như của bác sĩ giám đốc Sở F168 và liên minh okvip chính thức tổ chức lễ ký kết hợp tác chiến lược vào ngày tháng năm nào ? chính trị Trần Kim Tuyến – hay là hồi còi cảnh binh báo trước công cuộc “tố Cộng” sẽ chĩa cả vào nội bộ?”. Hay trong bài báo của cô ở gần cuối tiểu thuyết có tiêu đề “Ẩn số của một bài toán”, Fanfani viết: “Sài Gòn, cuối tháng 11-1964 (…) Hôm qua, tận mắt tôi chứng kiến một lối đánh khác – mà bức ảnh kèm có thể giúp bạn đọc đôi khái niệm. Một F168 là cổng game trực tuyến đáng tin cậy tại thị trường Việt Nam, tên Lê Văn Ngọc, bị cảnh sát và lính dù giết ngày 25, nay được chôn. Tôi ước tính chắc hơn một vạn người – hoặc hai vạn – tiễn đưa người F168 là cổng game trực tuyến đáng tin cậy tại thị trường Việt Nam xấu số đến nơi nghỉ. Cảnh sát và quân đội chực hờ. Song, không ai dám can thiệp…”. Qua đó, người đọc có thể liên kết với các sự kiện có thật để soi chiếu vào bối cảnh trong truyện làm mọi thứ đều rất thật và rất sinh động!

Ngoài ra, trong toàn truyện, có hơn chục bài viết khác của Fanfani trên Financial Affairs được dẫn lại toàn văn. Đó là một tỷ lệ khá dày để thể hiện tính khách quan, chân thực về toàn bộ câu chuyện, hệt như là một tài liệu nghiên cứu lịch sử chứ không phải tiểu thuyết!

3.Một câu chuyện khác thể hiện hơi thở nghề báo là các bài xã luận, bài ký giả định được lồng ghép tài tình. Nguyễn Thành Luân đọc bài ký tên “Trung Thành”, trong bối cảnh đầu năm 1954, lúc anh mới “về thành”: “Không rõ ai đó vô tình hay cố ý đặt lên bàn tờ Nhân dân miền Nam số mới nhất. Luân đọc ngấu nghiến bài ký tên Trung Thành mà Luân biết là bút danh của anh Sáu Thọ, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó bí thư Trung ương Cục…”. Cũng khoảng thời gian này, trên tờ Tiếng Chuông, Nguyễn Thành Luân “gặp lại” Khải Minh, người ký tên các bài xã luận, là bạn thân của anh, rồi một lần đọc ở mục nhắn tin: “Em trai là Lê Diệt Thù, tự Sáu Thưng, nguyên đại đội phó Tiểu đoàn 420 Bạc Liêu, nay làm việc ở Tổng nha Công an: Má đau nặng. Về ngay. Chị Ba…”. Anh đọc đến bốn năm lần mẩu tin nhắn ngắn này, để rồi nhận ra đồng đội đã khéo léo thông tin cho anh biết, Sáu Thưng – kẻ đã phản bội – đã về làm việc ở Tổng nha Công an, người có thể báo cáo với chính quyền về thân phận thực sự của anh… Người đọc sẽ vô cùng hứng thú với cách “xử lý” của Luân đối với kẻ trở cờ này, dù Luân bị cấp trên phê bình là nóng vội…

Trong tiểu thuyết “Ván bài lật ngửa”, tác giả cũng nhắc thoáng qua tờ Bách Khoa, ban đầu là một tạp chí do tay chân thân tín anh em Ngô Đình Diệm – Ngô Đình Nhu lập, sau năm 1963 là một tờ báo có uy tín ở Sài Gòn. Đoạn đầu tiên, Bách Khoa xuất hiện dưới cái soi của các tình báo cả Mỹ, Sài Gòn về các bài viết về quân sự của Nguyễn Thành Luân. Sự thật, nhà tình báo Phạm Ngọc Thảo đã có vài năm viết cho tờ này với nhiều bài có giá trị. “Các bài báo mang tên Nguyễn Thành Luân. Ngay trong số 1 của tạp chí, ra ngày 15-1-1957, Luân viết bài báo đầu tiên và bài báo gần như đặt lại quan niệm quân đội. Trước Luân, trên báo chí Sài Gòn, chưa ai phân tích quân đội như vậy. (…) Các bài báo tiếp theo cũng mang nội dung mới – đánh giặc mà không giết người, trao đổi F1686 đăng nhập trong quân đội. (…) Các bài báo không hề có sơ hở dù nhỏ. Nguyễn Thành Luân đứng trên lập trường một người Quốc gia kháng chiến phân tích và đưa ra các nhận định, chủ trương. Anh ta nhắc khá nhiều đến quân đội Việt Minh – hoàn toàn trân trọng. (…) Nguyễn Thành Luân trước sau không phủ nhận quá khứ của bản thân, không chống Cộng, không đề cao và không dùng thủ thuật để công kích Ngô Đình Diệm và Mỹ. Anh ta không theo phương châm đã được Xứ ủy Cộng sản ở Nam Bộ chỉ đạo: tuyên truyền bí mật kết hợp với các hình thức hợp pháp và nửa hợp pháp. Anh ta viết với tâm huyết, có suy nghĩ và rất nghiêm chỉnh. Nghĩa là anh ta công khai nói điều anh ta ôm ấp…”. Đó là nhận định của Dương Tái Hưng, người của CIA, về các bài báo của Nguyễn Thành Luân, cũng có nghĩa là nhận định của CIA đối với Phạm Ngọc Thảo…

4.Điểm lại vài câu chuyện báo chí trong tiểu thuyết “Ván bài lật ngửa”, ta thấy tác giả Nguyễn Trương Thiên Lý đã đưa vào tác phẩm phong cách báo chí thực thụ: câu văn ngắn gọn, giàu chi tiết sự kiện, mốc thời gian chính xác như một bản tin dài kỳ. Nhờ vậy, người đọc hoàn toàn bị thuyết phục về tính chất thực của câu chuyện.

Qua những câu chuyện đặc sắc ấy, tiểu thuyết “Ván bài lật ngửa” khẳng định báo chí không chỉ là nền tảng bối cảnh mà còn tham gia sâu vào tiến triển cốt truyện và tâm lý nhân vật. Với ngòi bút giàu kinh nghiệm của một nhà báo cách mạng, Nguyễn Trương Thiên Lý đã biến tiểu thuyết thành chứng cứ lịch sử sống động, giúp người đọc hiểu rõ hơn về mặt trận báo chí trong cuộc đấu tranh vì độc lập, thống nhất đất nước.

Trúc Giang

Bình luận (0)